Trang:Dai guong kinh.pdf/22

Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 20 —

8.CHỨC-NGHIỆP

2• Sự lo gần

Người con gái không có chức-nghiệp thời trước khi định lấy ai, đã sẵn có một bụng đem cái thân mình lụy vào người, trước hết cái đó là cái xấu.

Sau lúc lấy chồng, không may gặp người chồng cũng vô nghiệp thời ngày xanh mòn-mọi, lưng vốn hết dần, nhà nát sân rêu, thân rách con đói; lúc ấy mới hờn duyên tủi phận, trách thân giận giời mà bát nước ái-ân đương đầy hóa vơi. Thương thay mà nghĩ giận!

Không cứ thế, may gặp người chồng có tài-cán, nhưng tự mình không có chức-nghiệp thời cái ăn cái mặc, công nọ việc kia, nhất-thiết trông vào người chồng cả. Làm cho người chồng những lo-liệu quanh-quẩn vì vợ con thời dẫu cho có tài to chí cao, thế cũng đến tiêu-hao hèn mạt. Vậy thời lụy cho người đàn ông biết bao nhiêu! Người đàn-ông kia, đã không trông cậy vào mình được chút nào thời lòng nể trọng kém đi bao nhiêu phần. Dẫu có trách người chồng nữa chăng, nên cũng tự mình trách mình trước.

Không cứ thế, may gặp được người chồng tài hơn bụng tốt, lo liệu hết thẩy, nể trọng vẹn mười thời ăn trắng mặc chơn, tiêu-dao ngày tháng, kể cũng là duyên phúc trong một đời. Nhưng thử tự ngồi mà nghĩ mình, như thế, chỉ sinh ra đời để ăn chơi. Hai tiếng “ăn chơi” không phải là cái hay cho con người ta; vào đàn bà con gái thời lại rất xấu không thể nói. Đàn bà, con gái, nếu ai biết