Trang:Cau hat gop.pdf/30

Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 29 —

951 Nhứt thương, nhị nhớ, tam sầu, giã như ông Lưu-bị qua cầu Khổng-miêng.
952 Hột châu rớt xuống dĩa nghiên, vui cười chúng bạn, sầu riêng một mình.
953 Em sầu còn chỗ thở than, anh sầu khác thể nhang tàn đêm khuya.
954 Trách ai ăn giấy bỏ bìa, làm cho bạn ngọc cách lìa đôi phang.
955 Thấy nàng anh cũng muốn thương, sợ e nhứt mã lưỡng cương khó cầm.
956 Bước vô vén sáo hỏi thầm, cớ sao em rơi lụy ướt dầm gối loan.
957 Nương theo chéo áo bạn vàng, dầu sanh dầu tử mình nàng mà thôi.
958 Qua than với bậu hết lời, đừng tham núi ngọc đổi dời non tiên.
959 Đêm khuya trăng đã nằm nghiêng, vẳng nghe chó sủa, trống liền điểm tư.
960 Công Dã-trường thường ngày xe cát, sóng ba đào ai xét công cho.
961 Tiếng anh nho sĩ học trò; thấy sông thì lội không dò cạn sâu.
962 Nực cười con bướm có râu, thấy hoa hăm hở chấu đầu bắt hoa.
963 Đói lòng ăn trái khổ qua, nuốt vô thì đắng nhả ra bạn cười.
964 Ví dầu tình bậu muốn thôi, bậu phân cho phải đôi lời bậu ra.
965 Một tiếng em than hai hàng lụy nhỏ, em có mẹ già biết bỏ cho ai.
966 Kể từ bạn với trước mai, càng sâu nghĩa bể càng dài tình sông.
967 Em nói với anh anh như rựa chặt xuống đất, như Phật chất vào lòng, hoạn nạn tương cứu, sanh tử bất ly, bây giờ em đặng chữ vu qui, em đặng nơi quyền quí, em nghĩ gì tới anh.
968 Vái ông tơ đôi ba chầu hát, khẩn bà nguyệt năm bảy đêm kinh, xuôi cho đôi đứa tôi thuận một tấm tình, dầu ăn hột muối, nằm đình cũng ưng.
969 Thiên sanh nhơn hà nhơn vô lộc, địa sanh thảo hà thảo vô căn, không hơn cũng kiếm cho bằng, có đâu thua sút bạn hòng cười chê.
970 Nước trong xanh chảy quanh hang dế, tiếng anh học trò, mưu kế anh đâu.
971 Đố ai nhảy xuống ao sâu, mà đo miệng cá uốn câu cho vừa.
972 Thay thương thay! Sức mạnh chở lừa, ngựa xe trâu ruộng đà thừa công phu.
973 Phụ mẫu tồn bất khả viễn du, tọa mật thất như thông cù, cách mặt em một tháng bằng ba thu, lòng anh mong vịnh chữ: hà chu hảo cừu.
974 Đã đành cắt tóc đi tu, một ngày cữa Phật mười thu cõi trần.
975 Thân em buôn bán tảo tần, lòng anh sao nỡ từ trần xuất gia.
976 Tại mẹ cha dứt tình tơ nguyệt, khuyên em đừng chực tiết uổng công.
977 Nơi thương cha mẹ biểu vong, nơi chẳng bằng lòng cha mẹ biểu ưng.
978 Bần cư náo thị vô nhân đáo, phú tại lâm sơn hữu viễn thân, bấy lâu nay em không biểu, anh cũng lại gần, bây giờ em sa cơ thất vận, em biểu mấy lần anh cũng không vô.