VỀ HÀ-NỘI


Cuối tháng Một dương lịch, chiều bảy giờ lên xe hơi chạy ra nghỉ ở Ðông-Hà. Sáng hôm sau ra đến Nghệ, vào nghỉ nhà người cháu, trưa hôm sau xe mới ra Thanh-Hóa, rồi hôm sau nữa mới đến Hà-Nội. Dọc đường nhờ trời được bình an. Khi xe đến bến đò sông Gianh, sông rộng, gió to, sóng lớn, tôi thấy gần đó có chiếc tàu con kéo phà chở xe hơi sang sông, tôi hỏi: « Tàu có chạy không? » người ta nói: « Tàu hết dầu xăng ». Tôi hỏi: « có đò nào có mui cho thuê một chiếc để đưa chúng tôi sang trước » Người ta nói chỉ có chiếc đò không mui thôi. Chúng tôi đang lo nghĩ không biết tính sao, thì thấy người tài xế chạy đi nói thì thầm gì với mấy người chở phà, rồi một lát thấy chiếc đò có mui đến mời chúng tôi xuống. Khi chiếc đò chở chúng tôi ra ngoài, thấy chiếc tàu đốt máy kéo phà đi. Sang bên kia hỏi người lái đò lấy bao nhiêu người ấy nói: « Cụ cho bao nhiêu cũng được ». Sau tôi mới biết người tài xế biết chúng tôi, đi nói với mấy người chở đò nên họ mới đi lấy đò và cho tàu chạy. Ðây là một việc tỏ ra nhân dân Trung Bộ đối với tôi vẫn có chút cảm tình, không ai ta-oán gì trong khi chúng tôi làm việc. Chỉ có khi đến Thanh-Hóa bị lính Tàu và lính Việt-minh khám xe đâm thủng nát cái bồ đựng sách của tôi.

Tôi về đến Hà-Nội, mừng quá, định bụng mình già yếu rồi, không có làm gì nữa và cũng chẳng đi đâu cả, chỉ vui với mấy quyển sách cổ và mấy người bạn cũ, trò chuyện tiêu khiển. Tưởng thế là yên, ngờ đâu tình thế phải phiêu lưu lần nữa.