Giới hiệp quí kiêu nhân

Dầu sang trọng cũng là trời,
Ta có chi, kiêu với ai ?
Rất đỗi thánh xưa còn tốn nhượng[1]
Lọ loài thường nọ, há rông rài ?
Chớ điều cậy thế mình, khinh rẻ,
Đến lúc thua cơ, nó mỉa mai.
Cẩn đấy, một ngày càng một giữ,
Thói "kiêu" giũ sạch mới ra người.

   




Chú thích

  1. Bậc thánh hiền kiệt xuất ngày xưa vẫn phải khiêm nhường