Đài gương truyện của Tản Đà
24. — Vợ người nước Sái

妻之人蔡

24. — VỢ NGƯỜI NƯỚC SÁI

Con gái người nước Tống, lấy chồng về nước Sái, đã cưới được ít lâu mà rồi người chồng bị phải một tật xấu. Mẹ muốn đem về gả chồng khác. Người vợ ấy nói rằng:

— Cái sự không may của chồng, tức là cái không may của tôi, nhẽ nào lại bỏ đi. Phép đi lấy chồng, đã lấy người ta thời phải ở cho trọn đời. Nay người ta cũng chỉ là có tật xấu, không có can cớ gì nhớn lắm, lại chưa từng đuổi tôi. Tôi nhẽ nào được bỏ đi? Xem như hái cái hột phầu-rĩ kia, dẫu mùi nó có hắc, nhưng đã hái thời cũng nhặt lấy mà buộc để mang về; nữa chi trong đạo vợ chồng!

Sau nhất-định không nghe nhời mẹ mà ở trọn cùng chồng đến giai-lão.

Kẻ dịch có nhời bàn rằng:

Vợ chồng là hai người xa lạ mà thành thân, chỉ nhờ có chút tình thương nhau, cho nên ở với nhau được lâu. Nếu không thế thời trong khoảng trăm năm, sợi tơ duyên bao nhiêu lúc dễ đướch. Như vợ người nước Sái, thật trọn câu xuất giá tùng phu.