Vợ chồng Ngâu

Tục truyền tháng bảy mưa ngâu,
Con trời lấy chú chăn trâu cũng phiền.
Một duyên, hai thời là nợ,
Sợi xích-thằng ai gỡ cho ra?
Vụng-về cũng thể cung nga,
Trăm khôn nghìn khéo chẳng qua mục-đồng.
Hay là sợ muộn chồng chăng tá,
Hơi đâu mà kén cá chọn canh!
Lấy ai, ai lấy cũng đành,
Rể trời đâu cả đến anh ao buồm.

Tác phẩm này, được phát hành trước ngày 1 tháng 1 năm 1925, đã thuộc phạm vi công cộng trên toàn thế giới vì tác giả đã mất hơn 100 năm trước.