Truyền đạo của không rõ, do Phan Khôi dịch
Đoạn 9

Dầu không hiểu đường-lối Đức Chúa Trời, người khôn vui lòng hưởng ơn Ngài ban cho

91 Nầy là các việc khác mà ta đã suy-nghĩ và chuyên lòng hiểu rõ-ràng: ta thấy người công-bình và khôn-ngoan, luôn với việc làm của họ, đều ở trong tay Đức Chúa Trời; hoặc sự yêu hay là sự ghét, loài người chẳng biết rõ: thảy đều thuộc về cuộc tương-lai. 2 Mọi sự xảy đến cho mọi người như nhau: người công-bình hay là kẻ hung-ác, người hiền-lành, thanh-sạch, hay là người không thanh-sạch, người dâng của tế-lễ hay là người không dâng, người thiện hay là kẻ có tội, kẻ phát thề hay là người sợ lời thề, cả thảy đều đồng hưởng một số-phận. 3 Tai-nạn lớn hơn ở dưới mặt trời, ấy là mọi người đồng gặp một số-phận, lòng loài người đầy-dẫy sự hung-ác, và sự điên-cuồng choán trong lòng họ đương khi sống, rồi họ đi về cùng kẻ chết.

4 Một người ở trong hội kẻ sống, còn có sự trông-mong; vì con chó sống hơn là sư-tử chết. 5 Kẻ sống biết mình sẽ chết; nhưng kẻ chết chẳng biết chi hết, chẳng được phần thưởng gì hết; vì sự kỷ-niệm họ đã bị quên đi. 6 Sự yêu, sự ghét, sự ganh-gỗ của họ thảy đều tiêu-mất từ lâu; họ chẳng hề còn có phần nào về mọi đều làm ra dưới mặt trời.

7 Hãy đi ăn bánh cách vui-mừng, và uống rượu cách hớn-hở; vì Đức Chúa Trời đã nhận các công-việc ngươi. 8 Khá hằng mặc áo trắng, chớ thiếu dầu thơm trên đầu ngươi. 9 Trọn các ngày của đời hư-không ngươi, mà Đức Chúa Trời ban cho ngươi dưới mặt trời, hãy ở vui-vẻ cùng vợ mình yêu-dấu; vì đó là phần của ngươi trong đời nầy, và là đều ngươi được bởi công-lao mình làm ở dưới mặt trời. 10 Mọi việc tay ngươi làm được, hãy làm hết sức mình; vì dưới Âm-phủ, là nơi ngươi đi đến, chẳng có việc làm, chẳng có mưu-kế, cũng chẳng có tri-thức, hay là sự khôn-ngoan.

Sự khôn-ngoan chẳng được phước luôn

11 Ta xây lại thấy dưới mặt trời có kẻ lẹ-làng chẳng được cuộc chạy-đua, người mạnh-sức chẳng được thắng-trận, kẻ khôn-ngoan không đặng bánh, kẻ thông-sáng chẳng hưởng của-cải, và người khôn-khéo chẳng được ơn; vì thời-thế và cơ-hội xảy đến cho mọi người. 12 Lại, loài người chẳng hiểu-biết thời-thế của mình: như cá mắc lưới, chim phải bẫy-dò thể nào, thì loài người cũng bị vấn-vương trong thời tai-họa xảy đến thình-lình thể ấy.

13 Ta cũng đã thấy sự khôn-ngoan nầy dưới mặt trời, thật lấy làm cả-thể. 14 Có thành nhỏ kia được một ít dân-sự, một vua cường-thạnh đến vây-hãm nó, đắp những lũy cao lớn cùng nó. 15 Vả, trong thành ấy có một người nghèo mà khôn, dùng sự khôn-ngoan mình giải-cứu thành ấy; song về sau không ai nhớ đến người nghèo đó. 16 Ta bèn nói rằng: Sự khôn-ngoan hơn sức-mạnh; nhưng mà sự khôn-ngoan của người nghèo bị khinh-dể, và lời nói của người không ai nghe.

17 Lời của người khôn-ngoan được nghe tại nơi êm-lặng còn hơn tiếng kêu-la của kẻ cai-trị trong đám dại-dột. 18 Sự khôn-ngoan hơn đồ binh-khí; nhưng chỉ một người có tội phá-hủy được nhiều sự lành.