Cũng võng cũng dù,
Cũng hèo cũng quất[2]
Ăn, cậu cũng "thời";
Ngủ, bà cũng "giấc"[3]
Tháng rét quạt lông,
Mùa hè bít tất.
Tráp tròn sơn đỏ, bà quyết theo trai,
Điếu ống xe dài, cậu đành lễ Phật.
Tai gài ngọn bút, anh kia dòng tịch sĩ xuất thân[4]
Lưng giắt thẻ bài, chú nọ loại lính tuần được đất.[5]
Hai cậu con đóng vai ấm tử, lối bếp bồi cậu cũng như nhau
Đôi đức bà lên mặt phu nhân, ngón đĩ thoã bà nào cũng nhất .
Nhất tắc mộ sư mô chi cực[6], nay chùa này mai chùa khác, mở lòng từ tô tượng đúc chuông
Nhất tắc ham chài lái chi khu[7], lên mành nọ xuống mành kia, che miệng thế đong dầu rót mật.

Thế mà:
Bà vẫn nghênh ngang,
Cậu càng phong vận.
Ý hẳn cậu còn tuổi trẻ, tính hãy thơ ngây
Quái thay bà đã về già, cũng còn lẩn thẩn...

   




Chú thích

  1. Hồi đó ở Nam Định, có hai người đàn bà mà dư luận bàn tán nhiều, đó là mụ Quang và mụ bố Cao, đều là vợ quan lớn, đều góa chồng và đều lăng loàn đĩ thõa. Hai người ăn diện hết sức xa hoa và mỗi người đều cho con trai mình ăn diện như thế.
  2. Hèo, quất: trang bị của lính hầu kiệu.
  3. Lối nói "sang" của giới quí tộc.
  4. Tịch sĩ: nho sĩ
  5. Ý nói ông quan xuất thân chỉ là lính tuần.
  6. Nhất tắc mộ sư mô chi cực: đại ý là, một người thì hết lòng mến mộ sư mô (chỉ mộ tuần Quang).
  7. Nhất tắc ham chài lái chi khu: đại ý là, một người thì ham chơi lái buôn thuyền (chỉ mụ bố Cao)