Hoàng Hạc lâu (Nguyễn Du)

Nguyên văn chữ Hán Phiên âm Hán Việt

何處神仙經幾時,
猶留仙跡此江湄?
今來古往爐生夢,
鶴去樓空崔顥詩。
檻外煙波終渺渺,
眼中草樹尚依依。
衷情無限朋誰訴,
明月清風也不知。

Hà xứ thần tiên kinh kỷ thì
Do lưu tiên tích thử giang mi?
Kim lai cổ vãng Lư sinh mộng[1]
Hạc khứ lâu không[2] Thôi Hạo[3] thi
Hạm ngoại yên ba chung diểu diểu
Nhãn trung thảo thụ thượng y y
Trung tình vô hạn bằng thùy tố
Minh nguyệt thanh phong dã bất tri.

   




Chú thích

  1. Mộng chàng Lư. Lấy tích từ một chuyện ngắn đời Đường kể chuyện Lư sinh thi hỏng, nghỉ trọ ở Hàn Đan, gặp đạo sĩ cho mượn cái gối để nằm ngủ. Lúc bấy giờ chủ quán đang nấu nồi kê, Lư sinh nằm ngủ thấy mình lấy con gái họ Thôi, rồi đỗ tiến sĩ, bao lần thăng quan tiến chức, cuối cùng làm đến tể tướng, hưởng đủ mọi vinh hoa phú quý trên đời, nhưng đến khi tỉnh dậy nồi kê vẫn chưa chín
  2. Hạc bay lầu trống. Lấy ý trong hai câu thơ của Thôi Hiệu:
    Tích nhân dĩ thừa Hoàng Hạc khứ.
    Thử địa không dư Hoàng hạc lâu
  3. Hay Thôi Hiệu (701-754) nhà thơ đời Đường, người Biện Châu tỉnh Hà Nam nổi tiếng vì bài đề Hoàng Hạc lâu