Đánh tổ tôm (Trần Tế Xương)

Xem tác phẩm có tựa đề tương tự tại Đánh tổ tôm.

Bực chẳng nhẽ anh hùng khi vị ngộ[1],
Như lúc đen chơi cuộc tổ tôm[2],
Bài trạm thành cuối cánh phỗng ầm ầm,
Ngồi thôi chẳng bốc quân rác rảnh.
Cũng có lúc không chi thì bát-sách,
Cũng có khi bạch-định bốc yêu-hồng;
Cất bài lên ông lão vẫn lẩn vòng,
Không đâu cả gặp kề năm bảy phỗng.
Cũng có ván tôm lèo lên chờ rộng,
Vớ phải thằng bạch-thủ phỗng tay trên.
Gớm ghê thay đen thực là đen!
Sắc như mác cũng thua thằng vận đỏ.
May mắn nhẽ hữu duyên năng tái-ngộ,
Bĩ cực rồi đến độ thái lai;
Tiếng tam-khôi chi để nhường ai,
Hết bạch lại hồng, thông mãi mãi.
Nào những kẻ tay trên ban nãy,
Đến bây giờ thay-thảy dưới tay ta;
Tiếng bài cao lừng-lẫy khắp gần xa,
Bát-vạn ấy người ta ai dám đọ.
Thế mới biết tổ-tôm có đen thì có đỏ.
Thì anh hùng vị-ngộ có lo chi;
Trước sau, sau trước làm gì?

   




Chú thích

  1. Vị-ngộ: Chưa gặp thời.
  2. Tổ-tôm: bởi hai chữ tụ-tam (hợp ba quân thành một phu); Bài lá có 120 quân chia ra hàng sách, hàng vạn, hàng văn.


 

Tác phẩm này, được phát hành trước ngày 1 tháng 1 năm 1925, đã thuộc phạm vi công cộng trên toàn thế giới vì tác giả đã mất hơn 100 năm trước.