Trang:Quoc van trich diem 1930.pdf/64

Trang này cần phải được hiệu đính.
44
HÁT NÓI

II. Lời văn. — 1. Chích-chích chi-chi: 4 chữ ấy nói ý gì? — Hội Lạc là hội gì? — Chuyện đâu đâu là những chuyện gì? — Vũ-trụ: nghĩa đen hai chữ ấy. — Túi vũ-trụ nói ý gì? — Duyên kỳ-ngộ là duyên gì? — Cuộc tỉnh say là cuộc gì? sao gọi thế?

2. Cách bố-cục bài hát nói này có trúng cách không? Nói qua về thể-cách một bài hát nói chính-thức

56. — BÀI HỌA LẠI BÀI TRƯỚC

Mưỡu
Non thiêng khéo đúc nên người,
Trông chừng sành-sỏi khác người trần-gian.
Trải bao gió núi mưa ngàn,
Đã già già sóc, lại gan gan lỳ!
Nói
Tổng-mạo Gan-lỳ già sóc, c. t.[1]
Hà non chi mà sợ cóc y. t. chi ai! c. b.
Thừa-đề Người là người yb tớ cũng là người c. b.
Nhằm cho kỹ vẫn tranh vanh đầu giốc c. t.
Hai câu thơ Tương tri tằng thức năng công ngọc, c. t.
相 知 曾 識 能 攻 玉
Mạc luyện như hà khả bổ thiên? c. b.
莫 鍊 如 何 可 補 天
Phô-diễn Thôi mặc ai răng trắng răng đen, c. b.
Thế như thế cũng ngồi yên yb như thế vậy. c. t.
Còn trời đất hãy còn tai mắt ấy, c. t.
Lặng mà coi họa thấy yt lúc nào chăng? c. b.
Kết Hẵng về giã gạo ba trăng! c. b.
Phan-văn-Ái

GIẢNG NGHĨA. — Cụ Phan-văn-Ái là người làng Đồng-tỉnh về Bắc-ninh đậu Phó-bảng. Bài này cụ họa theo bài « Ông phỗng đá » của cụ tam-nguyên Yên-đổ để tả chí-ý của mình, tức thuộc về thể thuật hoài. Đại-ý nói mình có tài mà đời không biết dùng, thì mình cũng đành yên phận để đợi thời.


  1. Chữ viết tắt: c=cước-vận; y=yêu-vận; b=vần bằng; t=vần trắc.