Trang:Cau hat gop.pdf/32

Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 31 —

THƠ GỞI CHO LÀNG PHƯỚC-TỤY (BA-RỊA)


Thiên-quan minh mi, điểu ngữ hoa hương; hóa nhựt thơ trường, dân khang vật phụ.
Ngựa Hồ nghe gió bắc nghiêng tai; chim Việt hướng nhành nam làm ổ.
Làm người ai chẳng có lòng thương cội mến nhành; xử thế ai không dạ tư hương hoài thổ.
Nhớ lớp cũ xưa lặn lội trong đất Đồng-nai; khai hoang vu, ghe đoạn gian nan.
Thương đời tiền bối tiềm tàng vào miền Bà-rịa; phá rừng bụi, trăm bề lao khổ.
Qui dân lập ấp, lần hồi sán tạo qui mô; vở ruộng đắp bờ, thỉnh thoản gầy nên thổ vỏ.
Kẻ sau người trước kể có mấy đời; măng mọc tre tàn, phỏng dư muôn hộ.
Hễ là: ăn trái nhớ kẻ trồng cây; qua cầu nỡ quên ơn tế độ.
Nền nếp trước đã lập thành; phận sự sau đâu dám phụ.
Ông cha ta di quyết tôn mưu; con cháu tớ khắc thằng tổ võ.
Nay ta đặng về xứ sở; trước viếng bà con sau thăm phần mộ.
Thấy anh em sáu bảy tuần dư, đồng hưởng thiên niên; hỏi lớp trước tám chín mươi ngoài, đã về cõi thọ.
Nơi quán khách, kẻ qua người lại; sánh đường bóng xế nhành dâu.
Nẻo âm dương kẻ mất người còn; chi khác ngựa qua cữa sổ.
Mầng bổn hương tiếp rước bỉ bàng; cảm chức việc vầy vui hớn hở.
Nghĩa xưa sau càng đượm càng nồng; tình sâu cạn nửa thương nửa nhớ.
Nghĩ lúc quan binh thất thủ, những mảng nghi nhau một câu quí tổng binh lương; thiết nhà-hỏa mà nỡ hại dân đen.
Tưởng cơn hiệu lệnh bất minh, cũng vì câu nệ mấy chữ ám thông tiêu tức; nghiêm phủ việt mà giết đành con đỏ.
Khốn khổ thay! giặc trước mặt, không chước đuổi xua; thương hại è! con trong nhà, lại đem lòng ghét bỏ.
Vẫn dân Bà-rịa ở chốn quê mùa, chưa hề thấy mặt người Tây;
Nào phải ở đầu mối giặc, theo đầu quân giặc mà chết cho đáng số.
Hồn vô cô kêu thấu tới trời; máu vô tội tràn ra khắp chỗ.
Vua quan ghét đạo, bày cực hình mà trảm thảo trừ căn; Trời đất háo sanh, làm phép nhiệm, đạo càng thêm tỏ.
Kể chi xiết những sự hàm oan; nói cho hết việc càng thêm tủi hổ.
Cơn bát loạn cũng có kẻ mủi lòng, thiết thiết cừu con có đạo, liều thân gia nào sợ phép quan;
Lúc tao loàn cũng có người trở mặt, hằm-hằm cướp của Da-tô, đoạt sự nghiệp chẳng chừa tấc cổ.