Trang:Cau hat gop.pdf/26

Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 25 —

853 Đàng đi cách mấy dặm trường, hỏi em đã kết cang thường đâu chưa.
854 Cây da cũ bến đò xưa, bây giờ con bóng đương trưa, buông lời hỏi bạn kén lừa nữa thôi.
855 Đêm khuya ra đứng giữa trời, giơ tay anh ngoắt nguyệt, nguyệt dời phương nao.
856 Biển đông sóng dợn ba đào, ngãi nhân khác thể sóng nhào biển đông.
857 Bậu coi con sư tử ngồi giữ cái lư đồng, dầu bậu chính chuyên cho lắm, không chồng cũng hư.
858 Đêm khuya ngồi dựa thảo lư, gởi thân phận thiếp nên hư tại chàng.
859 Bấy lâu cách mặt con bạn vàng, bây giờ gặp mặt ngỡ ngàng khó phân.
860 Ngọc sa xuống biển ngọc trầm, anh thất ngôn một tiếng không cầm đặng em.
861 Dập diều lá gió ngành chim, sớm đưa Tống-ngọc, tối tìm Trường-khanh.
862 Con chim quyên lựa nhánh lựa nhành, gái khôn lựa chốn trai lành em gởi thân.
863 Nói ra tủi hổ muôn phần, bốn mùa đông lạnh chẳng gần hơi em.
864 Bậu đừng ỷ sắc khoe mình, thương hồ nhiều kẻ hữu tình anh chẳng mê.
865 Gió đưa bụi chúi sau hè, anh ham vợ bé bỏ bè con thơ.
866 Cái miễu linh thiên có bốn cây cột kiềng kiềng, rui tre mè trắc, đôi đứa ta trúc trắc, cắt tóc thề nguyền, lời thề nước biếc non xanh, nhện giăng sóng dợn, sao đành bỏ nhau.
867 Thấy em hân hấn má đào, thanh tân mày liễu, dạ nào anh chẳng thương.
868 Chim khôn chẳng phụ cây tàn, gái khôn chớ thấy cơ hàn mà vong.
869 Một vũng nước trong, một dòng nước đục, một trăm người tục, một chục người thanh, biết đâu tâm phúc gởi mình, mua tơ thêu lấy tượng Bình-nguyên-quân.
870 Nước không chưn sao gọi rằng nước đứng, chén của người sao gọi chén chung.
871 Cây khô tưới nước cũng khô, vận nghèo đi tới xứ mô cũng nghèo.
872 Cỏ mọc thềm giếng cheo leo, lâm chung có bậu hiểm nghèo có qua.
873 Đầu thì cõng chúa, vai mang cốt mẹ, tay dắc cha già, gặp mặt em nước mắt nhỏ sa, anh lấy vạt áo dà anh chặm, điệu cang thường ngàn dặm chẳng quên.
874 Tàu lui khỏi vịnh em thọ bịnh đau liền, chẳng tin anh hỏi hết xóm diềng mà coi.
875 Giơ tay anh hứng sương trời, rửa làm sao sạch những lời thị phi.
876 Mạc đạo xà vô giác, thành long giả vị tri, bậu chê anh quân tử lỡ thì, anh tĩ như con cá ở cạn, chờ khi hóa rồng.
877 Từ rày em bậu chớ trông, thuyền anh ra cữa như rồng lên mây.